Bếp Hoàng Cương - Since 1995

Trở thành bà mẹ đơn thân hạnh phúc nhất trần đời

Đăng bởi Phạm Thị Nhung

Xem nhanh

    Nếu ai có hiện tại đến hỏi tôi rằng: “Chị có hạnh phúc không?”, tôi có thể dõng dạc trả lời “Tôi đang thật sự hạnh phúc, là một bà mẹ đơn thân hạnh phúc nhất trần đời này”. 
    Còn gì vui hơn khi mẹ con tôi đang sống trong một căn hộ cao cấp của hoa hậu thành phố, lượn phố bằng chiếc xe Mec đời mới bóng loáng, 3 căn nhà nho nhỏ cho thuê và có 1 chiếc đàn piano bên ban công đầy hoa nắng, 1 chú mèo nhỏ vươn dài trên ban công. 

    Nhưng điều hạnh phúc hơn tất cả là các con tôi đều đang đều sống rất vui vẻ, làm được những điều chúng muốn, đạt được những nhiều chúng yêu thích trên con đường của mình. Con gái lớn của tôi vừa thi đỗ công chức vào 1 trường nổi tiếng của thành phố còn con trai  tôi đang chuẩn bị sắp thi đại học và khẳng định với mẹ con sẽ đỗ. Con gái út nhà tôi rất thông minh, ngoan ngoãn và hiểu chuyện. Con luôn cuốn quanh bên tôi là là cây hài của cả nhà. 

    Tôi có thể dõng dạc trả lời “Tôi đang thật sự hạnh phúc, là một bà mẹ đơn thân hạnh phúc nhất trần đời này”

    Tôi có thể dõng dạc trả lời “Tôi đang thật sự hạnh phúc, là một bà mẹ đơn thân hạnh phúc nhất trần đời này”

    Đối với tôi, tôi có đủ tiền để chăm lo sức khỏe cho bố mẹ của mình và làm những việc thiện nguyện mà mình đã muốn làm. Tâm thế mỗi ngày của tôi khi đón ánh ban mai ngoài cửa sổ với sự biết ơn và niềm vui khôn tả cho một ngày mới tràn đầy năng lượng. 

    Tôi chắc là một bà mẹ có số phận đơn thân vì cả hai người bố của các con tôi từ khi tôi sinh con tới giờ CHƯA BAO GIỜ chi một đồng nào cho các con tôi cả. Vậy nên, tôi tự động viên mình rằng chắc chắn đơn thân là số rồi. Không có tiền mua sữa cho con uống mới chết chứ không có bố bọn trẻ vẫn sống nhăn, khóc oe oe suốt ngày. 

    Tôi đi làm đủ nghề để có tiền nuôi con. Ngoài việc đi làm giáo viên ra, sáng tôi bán hàng văn phòng phẩm, tối đi trông xe đạp, xe máy. Ngoài ra, tôi còn làm thêm các việc như : Đi hát hội nghị , MC đám cưới , MC hội nghị , dạy thanh nhạc, kỹ năng sống kèm theo là buổi sáng giao buôn 200 cái bánh mì pate cho trường học. Sau đó, tôi lại chuyển sang bán hàng online, bán gốm, bán cả thế giới , đi làm xe ôm Uber,... Có thể nói là vì để kiếm tiền, tôi có thể làm bất cứ ngành nghề nào để tăng thêm thu nhập trong vòng pháp lý của luật pháp nhà nước. Làm mẹ đơn thân không chỉ lo CƠM - ÁO - GẠO - TIỀN mà một mình còn phải gồng gánh cả gia đình nhỏ, phải quan tâm chăm sóc cho các con được phát triển đầy đủ cả tâm hồn lẫn thể chất bên ngoài. 

    Dù rằng bây giờ vật chất đã đầy đủ, kinh tế của gia đình đã vững trãi hơn trước rất nhiều. Chúng tôi thích ăn gì thì ăn, thích mua gì thì mua, thích đi đâu chơi là có thể lên lịch đi chơi. Nhưng những kỷ niệm trong khoảng thời gian đó có lẽ mẹ con tôi sẽ không thể nào quên được. Mẹ con tôi đã cùng nhau lớn lên, tổ chức những buổi sinh nhật handmade , cùng học đi xe đạp, xe máy,cùng tham gia các buổi dạy kỹ năng sống, cùng đi xe bus sang Bát tràng chơi gốm, cùng thăm các bé có hoàn cảnh khó khăn, cùng nhau làm việc nhà và cùng lên kế hoạch trong ngày, phân công cụ thể và khen ngợi nhau. Mẹ con tôi cùng nhau nấu nướng, lười biếng để nhà cửa bừa bộn và lại hò nhau dọn dẹp. Mẹ con tớ năm nào cũng đi biển cùng nhau dù có năm hết tiền đi xe khách tới Sầm Sơn và ở 1 nhà trọ rẻ tiền - vẫn vui miễn là được tắm biển. 

    Mẹ con tôi còn thường xuyên kể cho nhau nghe về tình yêu của mỗi người, về cái nắm tay hay cái hôn đầu tiên của đời mình. Mẹ con tôi cùng nhau bàn kế hoạch kiếm tiền mua nhà, mua xe, chiến lược kinh doanh trà sữa, bánh giò. Mẹ con tôi cũng đã trải qua cùng nhau đủ cung bậc cảm xúc Buồn khi người thân mất - Vui khi kiếm được tiền- Lo lắng khi ốm - Sợ hãi khi bị đe dọa - và Sung sướng khi đỗ cấp 3, đỗ đại học, đỗ công chức. Nói chung, tất cả những thời khắc quan trọng của các thành viên trong gia đình đều ở bên nhau, chia sẻ với nhau những niềm vui và động viên nhau vượt qua những nỗi buồn. 

    Hướng đến những điều hạnh phúc nhất có thể.

    Hướng đến những điều hạnh phúc nhất có thể.

    Tôi vẫn còn nhớ, khi rời bỏ nhà bà nội đến căn nhà thuê cũ kỹ đầu tiên, tôi có hỏi các con tôi rằng: “Các con có thích ở đây không?”. Con tôi bảo: “Con ở đâu cũng được ạ, chỉ cần ở bên mẹ là được”.

    Đã nhiều người kể cả người thân nói với tôi khi tôi sinh bé thứ 3: “Đã không có cái ăn rồi mà còn cố đẻ cho nhiều, có nuôi được không mà đẻ ra rồi lại tội đứa trẻ”, “39 tuổi già rồi còn ham hố, biết ngay là bố đứa trẻ sẽ không giúp được gì rồi,...”. Tất cả mọi lời nói đều đúng và tôi biết rằng mọi người thương tôi nên mới mắng tôi như vậy.

    Nhưng tôi biết rằng, mình có thể bỏ rơi tất cả nhưng tôi sẽ không thể bỏ rơi con của mình được. Tôi sẽ cố gắng làm mọi cách để con tôi có cuộc sống tốt hơn, và bây giờ tôi đã thực hiện được rồi. 

    Tôi cũng nhận ra rằng, khi con người ta chạm đáy của cuộc sống rồi từ từ bò lên tới đỉnh núi sẽ thấm được cảm xúc hạnh phúc tột cùng và cần phải quý trọng nó như thế nào. Tôi cũng rất tự hào vì tôi đã thành công trong việc nuôi dạy những đứa trẻ bị tổn thương về tinh thần, thiếu tình yêu thương của cha thành một công dân tốt và tài giỏi. Tôi nghĩ, mình có quyền tự hào về những điều tôi đã làm được với các con, về kết quả ngày hôm nay của mẹ con tôi.

    >> Xem thêm: Thế nào là hạnh phúc mà một người phụ nữ cần tìm? 

    Tags :

    ĐĂNG KÝ NHẬN DỊCH VỤ

    Cam kết mọi thông tin của bạn sẽ được bảo mật

    Sản phẩm liên quan

    Sản phẩm bán chạy

    X
    Bếp Hoàng Cương - Since 1995
    Chào mừng
    Gửi
    Đóng
    Liên hệ với chúng tôi !